Đời..

Red Bridge và câu chuyện Discovery

Câu chuyện 1:
“Nhìn về Việt Nam” với Discovery

Kênh truyền hình nổi tiếng Discovery đang bày tỏ sự quan tâm của họ tới Việt Nam bằng cuộc thi phim tài liệu do người Việt làm về Việt Nam và sẽ phát sóng trên kênh Discovery.

Việt Nam đang ở giai đoạn chuyển dịch lớn sau 20 năm đổi mới, và vấn đề phát triển đô thị đang là một sức ép với việc bảo tồn các giá trị truyền thống. Nhằm cố gắng khuyến khích các nhà làm phim tài liệu trẻ bộc lộ tài năng của mình qua việc ghi lại khoảnh khắc chuyển dịch này, mạng lưới Discovery châu Á mời các công dân Việt Nam tham gia trình bày dự thảo cho phim tài liệu có nội dung dựa trên chủ đề “Đô thị hoá ở Việt Nam” dài 30 phút. Sẽ có ít nhất 12 ứng viên được lựa chọn để tham gia khoá đào tạo ngắn hạn 3 ngày vào tháng 9 năm 2009 tại Hà Nội. Tất cả những ứng viên này cũng có thể có cơ hội được tài trợ kinh phí làm phim. Năm người được chọn ở vị trí cao nhất sẽ làm việc với Uproar Asia (công ty chuyên sản xuất phim tài liệu và truyền hình ở Singapore được Discovery chỉ định) để sản xuất phim. Những bộ phim này sẽ được phát hành lần đầu tiên trên sê-ri của kênh Discovery có tên: Nhìn về Việt Nam. Tất cả chi phí sẽ được tài trợ bởi Quỹ Ford.
Uproar sẽ kiểm soát toàn bộ quá trình sản xuất, từ việc mời ứng viên dự thi, tài trợ sản xuất phim cho tới khâu cuối cùng là nộp những bộ phim tài liệu dài 30 phút đã hoàn chỉnh cho Discovery châu Á vào một hạn định chính xác. Trong toàn bộ quá trình sản xuất, Uproar châu Á sẽ làm việc một cách chặt chẽ với các nhà làm phim qua cơ quan giám sát các nhà sản xuất có trụ sở tại Hà Nội để đảm bảo lịch làm việc và kinh phí phải phù hợp với nhau. Điều này không chỉ cần thiết đối với việc đáp lại lời cam kết của các nhà làm phim đối với Quỹ Ford, mà còn là một kinh nghiệm rất quý giá trong việc đảm bảo được một chất lượng công việc phù hợp và đáp ứng được những áp lực rất thực tế về khả năng thương mại. Sau 9 tháng làm việc, sẽ có khoảng từ 20 đến 40 nhà làm phim Việt Nam sẽ nhận được những kinh nghiệm rất thực tế về đạo diễn và quản lý sản xuất, hay giám sát sản xuất và dựng phim… Tất cả những kinh nghiệm này đều được dựa trên tiêu chuẩn toàn cầu về sản xuất truyền hình.
Các hồ sơ dự thi sẽ được quyết định qua hội đồng do Quỹ Ford và Discovery chỉ định. Thành viên hội đồng gồm có đại diện của Hệ thống Discovery châu Á, Quỹ Ford, Hội Điện ảnh Việt Nam, và Uproar châu Á. Đây là hội đồng chịu trách nhiệm chọn ra 12 người đầu tiên, để từ đó chọn ra 5 người cuối cùng. Những người dự thi phải tự chọn trước cho mình một quản lý sản xuất. 5 nhà làm phim được chọn cùng với nhà sản xuất của mình sẽ làm việc với Uproar để xây dựng kết cấu riêng, hoàn thiện tư tưởng phim và lên đề cương quá trình sản xuất. Thành công của Nhìn về Việt Nam có thể nhìn thấy qua những con số thống kê chính xác của Discovery. Tuy nhiên, mỗi bộ phim sẽ được chiếu cho một nhóm đối tượng nhất định sau khi hoàn thành, và phim hay nhất trong năm phim sẽ được nhận giải thưởng. Đây là một cơ hội lớn cho không chỉ các nhà làm phim tài liệu chuyên nghiệp ở Việt Nam mà còn của bất cứ ai muốn thử sức của mình để khám phá năng lực bản thân với Discovery.

Tổng kinh phí dự án: 250.000 USD bao gồm:
Tiền tài trợ cho các đạo diễn làm phim là 111.750 USD,

Uproar và ban tổ chức: 53.600 USD,
Hậu kỳ ở Singapore: 39.795 USD,
Phí đi lại ăn ở: 35.080 USD,
Bảo hiểm và các chi phí khác: 5.875 USD,
Nhạc phim và sao lưu trữ phim: 3.900 USD.
Dự kiến ngày 15.9 là hết hạn đang ký dự thi, ngày 7.12 bấm máy, 23.3 phát trailer trên Discovery channel và 1.5.2010 là ngày kết thúc dự án, trình phim tới lãnh đạo Discovery châu Á.
Câu chuyện 2:
Discovery – câu chuyện nhỏ từ những điều đơn giản!
Sau 2 ngày pitch (thuyết trình và bảo vệ dự án) trước BGK, 5 ý tưởng chính thức và 2 ý tưởng dự phòng đã được tuyển chọn để chuẩn bị thực hiện những bộ phim tài liệu sẽ phát sóng trên kênh truyền hình Discovery.

4 trong số 5 người chiến thắng (từ phải qua trái: Hoàng Mạnh Cường, Phan Ý Ly, Phan Duy Linh và Nguyễn Mạnh Hà)
2 tháng là khoảng thời gian hơi ngắn cho việc chuẩn bị một dự án phim tài liệu từ ý tưởng đến kịch bản là suy nghĩ của một số nhà làm phim khi tham gia. Có gần 100 ý tưởng kịch bản từ khắp cả nước đã được gửi đến ban tổ chức. 12 ý tưởng kịch bản tốt nhất đã được chọn và mời các nhà làm phim đến để tham dự vòng thuyết trình phỏng vấn trực tiếp với BGK đến từ kênh Discovery, qũy Ford, đại diện Cục điện ảnh… để chọn ra 5 ý tưởng chính thức được đào tạo, giúp đỡ tài trợ làm phim. Điều ngạc nhiên là một số đại diện phía Nam có tên như đạo diễn Phong Lan, Hồng Ngân đã không qua được vòng thuyết trình. Và cả 5 ý tưởng được chọn đều có đề tài về Hà Nội, trong đó 3 ý tưởng là những câu chuyện đã quen thuộc trên báo chí như bà Nhân – người phụ nữ sống trong căn “hầm” ở Ô Quan Chưởng, ông Long – người chiếu phim thủ công trong công viên Thủ Lệ hay chuyện sống chết ở vùng nghĩa trang Văn Điển… Các nhà làm phim có dự án được chọn sẽ tiếp tục làm việc với phía đại diện VN được Discovery chỉ định để phát triển kịch bản, lên kế hoạch sản xuất để chuẩn bị thực hiện bộ phim theo tiêu chuẩn của Discovery.

Ông Vikram Channa – Phó Chủ tịch phụ trách chương trình tại Ấn Độ, phụ trách sản xuất mạng lưới Discovery châu Á – Thái Bình Dương đã trả lời phỏng vấn của PV báo Thanh Niên.

* Ông có hài lòng về kết quả các đề tài của cuộc tuyển chọn với 5 dự án chính thức và 2 dự án dự phòng cho việc sản xuất phim trên Discovery?
– Phải nói là tôi rất hài lòng. Tất cả những ý tưởng được chọn đã được các tác giả thuyết trình rất tốt. Như bạn biết, trước khi có buổi thuyết trình, chúng tôi đã có một hội thảo để nói với các nhà làm phim về tiêu chí của kênh Discovery với phim tài liệu. Ngay sau đó, có thể thấy các nhà làm phim VN đã vận dụng hiệu quả khi bảo vệ các dự án của họ trước ban giám khảo. Đây là những đề tài có tính chất quốc tế, ý tưởng mạnh mẽ và sâu sắc, thuyết phục được.

* Kênh Discovery đã thực hiện những dự án làm phim tương tự như thế này ở những nước nào rồi, thưa ông?
– Cuối thập kỷ 90, chúng tôi đã bắt đầu hình thức làm phim này ở một số nước châu Âu. Hiệu quả tốt của hình thức này đã cho chúng tôi mạnh dạn thể nghiệm ở các nước châu Á. Đầu tiên là ở Úc, năm 2001 là ở cùng lúc 6 nước và vùng lãnh thổ, năm 2002 chúng tôi đã làm riêng ở Trung Quốc. Rồi Malaysia đã có 2 năm liên tiếp triển khai dự án. Bây giờ là Việt Nam- với lần đầu tiên. Cốt lõi của hình thức này không phải là việc dạy làm phim, mà là sẽ tạo ra động lực để các nhà làm phim địa phương làm việc với thế giới và hướng tới thị trường thế giới.

* Theo ông, cơ hội này sẽ mang lại những lợi ích gì về mặt quảng bá hình ảnh VN khi những bộ phim tài liệu về VN được làm bởi những người Việt sẽ được trình chiếu trên kênh Discovery?
– Chúng tôi có hàng triệu triệu khán giả trên toàn thế giới xem kênh Discovery. Và điều đó có nghĩa là khi phim làm xong, những câu chuyện nhỏ của VN được kể bởi các nhà làm phim tài liệu VN sẽ đến với khán giả khắp thế giới.

* Cảm ơn ông.

5 dự án chính thức được chọn:
Ngôi nhà lớn nhất, ngôi nhà nhỏ nhất – đạo diễn Nguyễn Mạnh Hà
Những chiến sĩ chống lại ùn tắc đường – đạo diễn Phan Duy Linh
Thành phố của đam mê – đạo diễn Phan Ý Ly
Sự sống và cái chết trong thành phố – đạo diễn Đào Thanh Tùng
Người ước đoạt tượng Oscar – đạo diễn Hoàng Mạnh Cường
2 dự án dự phòng:
– Hồn quê – đạo diễn Phạm Hương Giang
– Câu chuyện Hạ Long – đạo diễn Đào Thanh Hưng

Câu chuyện 3:

Discovery – có lỡ cơ hội chiếu phim Việt Nam?

Lẽ ra đến giờ này 5 dự án phim tài liệu Nhìn về Việt Nam dự định phát sóng trên kênh Discovery phải làm xong hậu kỳ, chuẩn bị trình duyệt chính thức…

Đây là một dự án của Mạng lưới Discovery châu Á dành cho các nhà làm phim Việt Nam với sự tài trợ kinh phí từ quỹ Ford để thực hiện 5 phim tài liệu (độ dài 30 phút) ghi lại sự chuyển dịch trong đời sống đô thị ở một quốc gia trẻ là Việt Nam. Dự án bắt đầu khởi động từ đầu tháng 8 và dự tính ngày 23.3, trailer giới thiệu phim sẽ bắt đầu được phát sóng, nhưng hiện tại, việc đó vẫn ở trạng thái án binh bất động.
Năm dự án đã được khởi động đều là các đề tài về Hà Nội – cũng là một điều có ý nghĩa với đại lễ 1000 năm Thăng Long. Phan Ý Ly với dự án Thành phố của đam mê đã gặp phải trở ngại đáng tiếc khi do không thỏa thuận rõ ràng về máy móc quay phim, Ly cùng nhóm của mình quay bằng máy Canon 5D markII. Chỉ đến khi còn 2 ngày quay cuối, nhóm của Ly mới biết sai lầm của họ mà dừng lại. Kinh phí của mỗi dự án là 20.000 USD, nhưng số tiền mà nhóm Ly thực nhận lúc đó cũng chỉ là 9.000 USD (trả bằng tiền Việt) bởi công ty giám sát sản xuất tại địa phương Red Bridge (do Uproar châu Á – Ten Alps chỉ định). Các nhóm làm phim còn lại đều gặp khó khăn với việc giải trình kinh phí cũng như nhận kinh phí thực hiện phim qua công ty Red Bridge. Cái vòng luẩn quẩn nằm ở chỗ dự án dự trù kéo dài 4 tháng thì nay đã là 7 tháng, kinh phí đội lên, các nhà làm phim phải nợ đối tác . Đối tác không xuất hóa đơn, công ty Red Bridge không chịu trả tiếp kinh phí. Phim đành ngưng lại, các đạo diễn không nộp băng, ổ cứng dữ liệu quay để dựng vì họ không chấp nhận cách làm thiếu minh bạch của Red Bridge.

Red Bridge là ai?

Đây là một công ty dịch vụ sản xuất phim và truyền hình (TV&Film Production Services) có địa chỉ tại số 1 Tràng Tiền và website: http://redbridgevn.com do bà Hà Thục Vân làm đại diện. Công ty này được chỉ định giám sát sản xuất với nhóm làm phim Discovery và có logo song song cùng Discovery channel, Ten Alps ở trang web chính thức của dự án làm phim Nhìn về Việt Nam: http://firsttimefilmmakers.com.vn/ .
Đúng ra, với tư cách là công ty địa phương trung gian, Red Bridge phải làm hết sức để hỗ trợ cho dự án thành công. Nhưng thay vì thế, họ lại gây ra các khó khăn cho các nhà làm phim, không minh bạch, sách nhiễu trong cách làm việc để dự án bị chậm trễ. Với cung cách này, rất có thể việc trình chiếu phim Việt Nam trên Discovery không biết khi nào mới thực sự diễn ra. Và xa hơn, các nhà đầu tư cho phim ảnh quốc tế còn dám tin vào một thị trường thực sự cầu thị với phim ảnh ở Việt Nam?

Ý kiến người trong cuộc:

Nhà sản xuất Vương Bích Ngọc và Đạo diễn Đào Thanh Tùng – dự án Thành phố của sự sống và cái chết

* Thực tế số tiền mà các bạn nhận được để làm phim là bao nhiêu tiền?
– Ngày 5/2, chúng tôi nhận được 130.689.720 tương đương 7080$ với tỉ giá ngân hàng Teckcombank là 18459 chứ không phải nhận bằng tiền USD. Theo hợp đồng chúng tôi sẽ được nhận 50% giá trị, tương đương 10.000$ nhưng 2.000$ đã bị cắt để trả tiền giấy phép quay phim và 920$ trả tiền thuê máy 4 ngày (loại máy P2 Panasonic 502, giá thuê mỗi ngày là 230$)
Gần đây tôi có tham khảo giá dịch vụ xin giấy phép cho một đoàn quay phim nước ngoài thì chi phí là 100$ phí xin phép cộng 200$ dịch vụ. Ban đầu trong bao giá tôi chỉ để 200$, sau đó được khuyên là nên tăng lên 500$ vì 200$ thì “phá giá” quá, và sau đó thì được thông báo giá 2000$ và không được tự xin mà phải thông qua Red Bridge với tư cách “nhà sản xuất địa phương”. Khi không hiểu rõ lý do xin giấy phép lên tới 2000$, tôi nhận được câu trả lời tiền phải chi cho rất nhiều quan chức của Cục Điện ảnh, Hãng phim TL, A25…
Theo hợp đồng khi đến giai đoạn quay xong chúng tôi được nhận thêm 20% và dựng hậu kì phim thô chúng tôi được nhận thêm 20%.

* Lý do mà Red Brige đưa ra khi trì hoãn việc đưa tiền cho các bạn là gì? Theo họ?

– Theo hợp đồng, sau mỗi giai đoạn chúng tôi phải nộp hóa đơn chứng từ các khoản chi để được trả tiền cho giai đoạn tiếp theo. Tuy nhiên, sau khi quay xong chúng tôi đã thanh toán hết 180 triệu, nghĩa là âm 50 triệu so với khoản ứng trước. Vì thế, chỉ đủ trả lương đoàn làm phim và những chi tiêu bất khả kháng. Còn lại phải nợ các nhà cung cấp và vì thế họ chưa xuất hóa đơn chứng từ. Nhưng nếu như vậy chúng tôi sẽ không thể nhận được thêm kinh phí để trả nợ. Vòng luẩn quẩn bắt đầu và chúng tôi đã đề nghị Red Bridge giúp đỡ trong việc ứng tiền trước khi nhận hóa đơn và gửi cho họ bảng kê chi tiêu thực tế với đầy đủ những con số đã trả và còn nợ… nhưng họ từ chối với lý do phải “làm đúng hợp đồng”. Những thông tin này phía Ten Alps đều biết và hứa sẽ tìm cách giải quyết nhưng chưa có kết quả gì cụ thể. Chúng tôi đều đang chờ đội điều đó.

* Việc thiếu kinh phí sản xuất đã dẫn đến những khó khăn gì cho các bạn?
– Việc thiếu kinh phí khiến chúng tôi phải nợ các nhà cung cấp và gặp khó khăn khi phải thực hiện công đoạn hậu kỳ với việc thuê phòng dựng, thiết bị, ổ cứng. Có những thiết bị như ổ cứng khi mua phải trả ngay, và có những thứ ít nhất phải trả 50%. Đạo diễn phải tự chi tiền nhà ra làm phim và không biết chắc khi nào mới được hoàn trả vì nếu hóa đơn chứng từ bị cho là “không hợp lệ” hay các khoản chi tiêu không giống trong báo giá ban đầu thì sẽ không thể được nhận thanh toán. Thực tế là khi làm báo giá, dự tính của chúng tôi là dự án chỉ kéo dài 3 tháng hoặc 4 tháng. Nhưng hiện tại nó đã kéo dài 7 tháng, từ tháng 10 đến tháng 4, và vẫn chưa hoàn tất. Việc chi phi bị đội lên là chuyện bình thường nhưng có lẽ khó để giải trình cho hết và được chấp nhận.

* Phía Discovery có biết việc này không?
Chúng tôi có gắng kêu gọi sự hỗ trợ từ Ten Alps và minh bạch hóa mọi giấy tờ và thông tin liên quan đến tài chính bằng văn bản cho dù có bị yêu cầu “nói trực tiếp” hay chỉ làm việc với sản xuất mà không làm việc với đạo diễn, trong khi chính đạo diễn mới là người nhận được giải thưởng và có quyền quyết định cao nhất.

* Nếu vì chuyện này mà phim bị trễ hẹn với Discovery thì các bạn sẽ yêu cầu giải quyết ra sao?
– Chúng tôi cố gắng không để việc này ảnh hưởng tới tiến độ làm phim và chất lượng phim. Về mặt chuyên môn, chúng tôi luôn lắng nghe ý kiến của các nhà làm phim và sản xuất từ Discovery và Ten Alps và thực hiện yêu cầu của họ. Tuy nhiên, chúng tôi đã và đang gặp phải quá nhiều trở ngại và không thể phủ nhận chuyện khó khăn trong ngân sách gây ảnh hưởng tới tiến độ. Chúng tôi hy vọng nhận được sự giúp đỡ thiện chí từ Red Bridge vì sự thành công của dự án và để phim tài liệu Việt Nam sẽ sớm có mặt trên kênh truyền hình đầy uy tín Discovery.

Phạm Bá Hùng – nhà sản xuất dự án Thành phố đam mê:

Trả lời chị Cát Khuê về việc làm phim với Discovery, thực ra phải nói là “Về việc làm phim với Red Bridge” mới đúng.
Các nhà sản xuất (được các đạo diễn đoạt giải lựa chọn) được mời đén gặp riêng chị Vân tại Red Bridge. Câu đầu tiên tôi được nghe là “làm thế nào mà tiêu hết được 20 ngàn ?!?” Tôi ngạc nhiên, và quả thực không hiểu hết ý của chị.
Chị Vân đề nghị giá “giấy phép” làm phim là $2,000, tôi không đồng tình với chi phí này bởi nó quá cao so với các chi phí thực mà chúng tôi thường trả ngay cả khi sản xuất phim cùng các nhà làm phim nước ngoài tại Việt Nam. Mặt khác, cục điện ảnh là một trong những đối tác tổ chức chương trình này, không lẽ nào cục đòi tiền các dự án trong chính chương trình của mình??
khi thẳng thắn trao đổi với chị Vân về vấn đề này, chị cho biết đấy là mức giá chị “charge” các nhà làm phim nước ngoài, đặc biệt với nhóm của cô Sarah từ Ten Alps, nên nếu chúng tôi “giảm giá” giấy phép sẽ ảnh hưởng đến giá kinh doanh của chị. Thật là hết sức phi lý !
Tất cả các nhóm làm phim đều bị yêu cầu sử dụng dịch vụ của Red Bridge, khi bản thân công ty này không hề có thiết bị, họ thuê lại từ các công ty cung cấp khác mà chúng tôi vẫn làm việc hàng ngày và đề nghị mức giá cao không tưởng. Nhóm chúng tôi từ chối.
Tuy nhiên các nhóm làm phim khác đã phải sử dụng dịch vụ không xứng với đồng tiền của họ, một trong những lý do quan trọng là các nhóm đều muốn có bộ phim, họ lo sợ việc chống lại Red Bridge sẽ chỉ đem lại những sức ép và khó khăn cho việc sản xuất phim. Các phản ứng trước đó được gửi tới Ten Apls, nhưng không nhận được những phản hồi rõ ràng, mà chỉ là những động viên cố gắng thực hiện cho xong phim khiến chúng tôi nghi ngờ có những sức ép về việc khoản tiền tài trợ đến từ Ford Foundation, do Ông Michael đại diện, ông là chồng chị Vân ở công ty Red Bridge. Tôi nghĩ rằng Ten Alps không bảo vệ nổi chúng tôi vì chính Ten Alps cũng phải sử dụng khoản tài trợ này.
Một thực tế kỳ lạ là chị Vân không muốn các nhà làm phim trao đổi, gặp gỡ nhau. Tôi đề nghị giúp đỡ khi anh Cường nói anh có vấn đề về ngôn ngữ khi không thể hiểu được quay phim của mình là người nước ngoài, tôi đã phiên dịch và giúp họ hiểu nhau hơn. Chị Vân gọi điện thoại yêu cầu mọi người không đươc gặp mặt, đặc biệt không được với sự giúp đỡ của tôi, điều này xúc phạm sự tự do gặp gỡ của mọi người, đặc biệt khi họ trao đổi giúp đỡ nhau về nghề nghiệp. Tôi không hiểu nổi.
Có nhóm làm phim toàn người Việt thì phải thuê phiên dịch từ Red Bridge (như nhóm anh Tùng, cô Ngọc) không biết để làm gì, trong khi nhóm do Red Bridge sản xuất (dự án của anh Cường và quay phim Ben, người Mỹ) thì không có phiên dịch khiến họ không thể hiểu nổi nhau, dẫn đến cảnh quay hỏng.
Nói về những vấn đề trên bởi các câu hỏi của chị (Cát Khuê) về vấn đề tài chính chỉ như muối bỏ biển!

Phan Ý Ly – đạo diễn dự án Thành phố đam mê:

Trong hợp đồng cũng như trước mặt Ten Alps (công ty sản xuất do Discovery đặt hàng), chị Vân luôn tỏ ra đồng quan điểm và thúc giục chúng tôi phải mở một tài khoản ngân hàng càng sớm càng tốt. Nhưng đến khi mở được tài khoản thì kế toán của chị gọi điện cho chúng tôi yêu cầu đến tận nơi để nhận tiền. Khi được hỏi tại sao không chuyển khoản thì họ im lặng không đưa ra lý do. Đến nơi, chúng tôi mới ngỡ ngàng khi thấy số tiền mặt được chuyển chỉ là 8,000 USD thay vì 10,000 USD (tức 50% giá trị hợp đồng) bằng tiền Việt Nam theo tỷ giá ngân hàng. Đôi co một hồi với cô kế toán, khi chúng tôi cương quyết yêu cầu phải có hoá đơn xác nhận việc trừ tiền trắng trợn này, thì chị Vân mới gọi điện và nói rằng đây là số tiền trừ “hợp lý” vì lý do phải thanh toán tiền giấy phép quay phim. Khi chúng tôi yêu cầu bên Red Bridge xuất trình giấy phép như họ đã nói thì chị Vân không đưa ra được và đành thoả thuận rằng chúng tôi sẽ chỉ bị trừ trước 1,000 USD và còn “nợ” chị 1000 USD sau khi đã có giấy phép quay phim.
Trước đó, nhân viên của Red Bridge còn gọi điện cho người sản xuất của từng nhóm làm phim và yêu cầu thuê trang thiết bị, phương tiện vận chuyển từ Red Bridge với giá “quốc tế” mặc dù nhân viên và thiết bị hoàn toàn là người Việt, thậm chí vẫn là những đối tác quen thuộc của chúng tôi trước đây. Tôi còn được biết do các thoả thuận và sự nhượng bộ của mỗi nhóm mà sẽ phải cắt trả lại tiền nhiều hay ít cho Red Bridge. Như nhóm của tôi vì cứng rắn và cương quyết nên chỉ bị trừ số tiền là 1,000USD còn các nhóm khác thì có thể nhiều hơn.
Red Bridge đưa ra lý do “giấy phép quay phim” và yêu cầu mỗi nhóm đưa 2000 USD nhưng thực chất các nhà sản xuất đều hiểu đây là số tiền quá lớn so với mặt bằng chung. Hơn nữa, dự án phim này có đối tác là Bộ Văn Hoá Thông Tin, không lẽ nào phải đút lót nhiều đến vậy?
Một điều nữa chúng tôi cảm thấy không hợp lý, đó là khi ký hợp đồng với Ten Alps, và với sự hướng dẫn, giới thiệu rất hấp dẫn từ Ten Alps, chúng tôi hiểu rằng Red Bridge là một nhà sản xuất đại diện, có nhiệm vụ hỗ trợ cho 5 nhóm làm phim làm việc được hiệu quả nhất, là cầu nối thông tin, giúp các nhà làm phim giải quyết vấn đề nhanh gọn để có thể tập trung vào chuyên môn. Toàn bộ những công việc này là nhiệm vụ của Red Bridge theo hợp đồng giữa Red Bridge và Ten Alps. Tuy nhiên quá trình làm việc với Red Bridge không cho chúng tôi thấy điều đó. Mặc dù số tiền 20,000USD được ghi trong hợp đồng là thuộc về mỗi đạo diễn, và đạo diễn này có trách nhiệm tìm nhà sản xuất, bổ sung nhân sự trong đoàn và chi tiêu sao cho hợp lý, nhưng Red Bridge lại thay mặt các đạo diễn đi xin giấy phép và thậm chí còn quy định rằng chúng tôi phải xin giấy phép quay phim thông qua Red Bridge, từ đó dễ dàng đưa ra con số 2,000 USD mà chúng tôi bắt buộc phải tuân theo.
“20,000 USD thì tiêu gì cho hết!” Đó là câu nói phủi đầu của chị Vân khi gặp người sản xuất trong nhóm tôi.
Tôi đã thông báo việc này với Ten Alps, là đơn vị làm việc trực tiếp với Red Bridge. Họ hứa sẽ điều tra về vấn đề này nhưng sau đó lại nói rằng đó là do “sự thiếu sót trong giao tiếp” giữa 5 nhóm làm phim và Red Bridge, họ tin rằng Red Bridge chỉ có ý tốt cho những bộ phim của chúng tôi. Tôi chỉ muốn đặt một câu hỏi, rằng tại sao chúng tôi cùng là người Việt Nam, cùng sống trong văn hoá Việt, cùng hiểu tiếng Việt, và cùng thông thạo môi trường làm phim ở Việt Nam.. lại đến nông nỗi “thiếu sót trong giao tiếp” với Red Bridge? Không lẽ không ai hiểu thuê một chiếc camera thì giá là bao nhiêu tiền, thuê xe ô tô cho một ngày là bao nhiêu tiền, và có cần có phiên dịch hay không khi đạo diễn và quay phim đều hiểu ngôn ngữ của nhau? Vậy mà chị Vân có thể vẽ ra rất nhiều yêu cầu “quốc tế” để bắt chúng tôi sử dụng dịch vụ của chị. Vấn đề ở đây không phải là chúng tôi không muốn tuân thủ yêu cầu quốc tế, vấn đề là chúng tôi có quyền tìm dịch vụ tốt, giá hợp lý chứ không phải bị đe doạ vì nhà cung cấp dịch vụ cũng chính là cơ quan cầm tiền và giám sát chúng tôi.
Trong suốt quá trình làm phim, mặc dù Ten Alps (khi còn ở Việt Nam) dặn dò rằng chúng tôi có thể liên hệ trực tiếp với họ về những vấn đề chuyên môn, nhưng Red Bridge lại đe doạ và ép buộc chúng tôi chỉ được liên hệ với Red Bridge, mọi thông tin muốn truyền đạt đều cần phải gửi cho Red Bridge và họ sẽ thay chúng tôi liên lạc lại với Ten Alps. Đây là một sự phi lý, không khác gì bịt mồm diệt khẩu.
Mặt khác, khi gặp gỡ nhóm làm phim để bàn về ngân sách chi tiêu của mỗi nhóm, chị Vân đều yêu cầu chỉ được một người duy nhất (nhà sản xuất) đến gặp và làm việc, không một ai khác kể cả đạo diễn được ngồi để bàn bạc về ngân sách làm phim của chính mình. Khi tôi đến cùng nhà sản xuất của mình, chị Vân đã hét to “Không làm việc với đạo diễn!!!”. Việc tách rời từng người này là một nước cờ quá thuận lợi để đe doạ và áp đặt những việc không chân chính. Nếu không có gì sai phạm, chắc hẳn mọi việc làm của chị Vân sẽ được thông qua email rõ ràng, và chẳng ngại gì để minh bạch mọi việc. Khi chúng tôi yêu cầu chị email những yêu cầu về tiền nong của mình, chị Vân ngay lập tức phản ứng gay gắt và nói rằng “Chị không việc gì phải làm cái việc đó! Thích thì đến đây mà gặp!!!”. Một lần khác, tôi còn được người sản xuất của nhóm anh Tùng cho biết chị yêu cầu sửa mức giá “giấy phép quay phim” trong ngân sách thành 2,000USD để “đỡ phá giá làm ăn của chị”. Việc chị làm ăn với người nước ngoài hoặc các đoàn phim quốc tế như thế nào thì đó là đạo đức và lương tâm nghề nghiệp của chị, nhưng chúng tôi không ngờ vì trót làm phim với Discovery mà chúng tôi giờ mang tiếng là những người “thiếu sót trong giao tiếp” với chính người đồng bào của mình.

Hoàng Mạnh Cường – đạo diễn dự án Người ước đoạt tượng Oscar:

Cho đến giờ phút này , nhóm làm phim của chúng tôi đã nhận được khoảng 60% kinh phí làm phim, còn lại khoảng 40% phía Red Bridge giữ lại dùng để chi trả cho phần dịch vụ mà họ yêu cầu chúng tôi phải dùng của họ. Mặc dù chúng tôi biết rằng dịch vụ mà họ đưa ra cao hơn nhiều so với mặt bằng thực tế. Nhưng vấn đề cơ bản là theo hợp đồng mà chúng tôi ký kết với Discovery thì chúng tôi sẽ nhận được các khoản kinh phí làm phim bằng đồng đô la theo từng giai đoạn mà Discovery đưa ra trong tài khoản mà Discovery bắt buộc chúng tôi phải mở ở ngân hàng ngoại thương Techcombank. Nhưng thực tế cho đến giờ phút này chúng tôi không nhận được đồng nào trong tài khoản đã mở, mà chủ yếu nhận kinh phí bằng tiền Việt Nam từ Red Bridge. Điều này đồng nghĩa với việc chúng tôi không có quyền kiểm soát được kinh phí mà Discovery đã dành cho chúng tôi để làm phim. Bởi nếu như chúng tôi kiểm soát được kinh phí thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Việc làm này của Red Bridge đã vô tình đẩy Discovery vào tình trạng không thực hiện đúng hợp đồng. Mặc dù vậy chúng tôi vẫn đang rất nỗ lực hoàn thành những phần cuối của phim ở Việt Nam. Hơn nữa việc Red Bridge trừ đi của mỗi dự án 2000 USD để xin giấy phép làm phim ở Việt Nam liệu có đúng với thực tế ?

5 thoughts on “Red Bridge và câu chuyện Discovery

  1. Câu chuyện này cuả bạn cũng có thể xây dựng thành kịch bản phim tài liệu hấp dấn đấy chứ.

  2. Tôi không trực tiếp biết chị Thục Vân, nhưng nhiều người bạn của tôi có công việc với chị đều nói rằng chị này không minh bạch về tiền bạc. Có người phàn nàn chị “ăn” cả tiền của bảo vệ!

    Riêng về anh Michael, chồng chị, thì có lẽ tôi phải đính chính là có 1 sự hiểu sai rất đáng tiếc trong giới hoạt động văn hóa nghệ thuật ở VN rằng anh là trưởng đại diện của Quỹ Ford VN. CHƯA BAO GIỜ! Anh này là cán bộ làm mảng truyền thông của Quỹ Ford, nay quỹ đã đóng cửa, văn phòng khu vực đã chuyển sang Indonosia từ cuối năm ngoái. Anh Mike và chị Vân đã rêu ra khắp nơi rằng anh là trưởng đại diện, thậm chí trả lời phỏng vấn trên báo Tiền phong, anh cũng ngang nhiên nói anh là trưởng đại diện. Tây như anh này hơi hiếm! Tôi xin nói trưởng đại diện quỹ Ford khu vực có văn phòng tại VN là ông David Hulse. Ông từng là trưởng đại diện WWF tại VN trong nhiều năm, một người rất được người Việt yêu mến.
    Sự dối trá của anh Mike cần phải được vạch trần. Nó là hành vi trục lợi!

  3. Đã làm việc với chị ấy 1 lần, công việc khi đó bận ngập đầu, ko được ăn, được ngủ, nhưng chị này lúc nào cũng muốn được đón tiếp long trọng, mãi sau này mới biết chị ấy là ai………Choáng lắm, vì rốt cuộc chị ấy có biết nghề đâu, ỉ thế anh chồng, giờ bạn thiện chí nói thì mới biết. Nhưng có một thời nhiều đạo diễn, nhà sản xuất sợ 2 vợ chồng nhà này lắm, chắc vì cầu cạnh ngân sách từ quỹ Ford.

    Giờ thì các hãng phim sao còn dám vào Việt Nam làm phim nữa.

  4. Đọc xong bài này của chị Ly, tất cả những kỷ niệm (đau thương) khi làm việc với chị Vân hiện rõ mồn một, dù chỉ làm việc với chị Vân một thời gian ngắn.
    Riêng khoản ko minh bạch trong chuyện tiền nong thì chị Vân là số 1. Ko chỉ khoản lớn từ các dự án lớn, đến cả những khoản nhỏ như trả công phiên dịch và guide cho đoàn làm phim nước ngoài, chị cũng “khấu trừ” hết. Ví dụ chị kêu gọi 10 bạn sinh viên tình nguyện, yêu cầu khả năng rất cao, để phiên dịch và dẫn đoàn trong một chương trình triển lãm phim quốc tế. Chị hứa có thù lao, nhưng ko có, chị lại lùi xuống chỉ có ăn trưa hoành-tráng, rồi cuối cùng kết thúc là việc chị đưa mỗi bạn hai-mươi-ngàn VNĐ để ăn trưa. Bù lại, ngoài phiên dịch và ko đc hỗ trợ thêm bất cứ khoản nào, các bạn sinh viên phải làm những việc vặt cho chị, ép dùng điện thoại gọi cho mấy trăm khách mời đến lấp hội thảo của chị cho đỡ trống. Đối với người thường mà nói đã không công bằng chứ đừng nói mấy em sinh viên. Về sau tôi mới ngã ngửa ra khi đối tác Indo có chia sẻ rằng đã nhờ chị thuê phiên dịch/ dẫn đoàn với giá 30-50$/ ngày. Tôi cũng có phản ánh lại với chị, nhận được sự giận dữ và nói rằng chị phải thuê bao nhiêu là thiết bị, số tiền ấy đáng là bao… Còn đối với nhân viên, nếu CN ko đi làm theo yêu cầu của chị, dù đã thông báo từ trước, và dù đi làm chấp nhận ko có OT), chị vẫn trừ 1/2 tháng lương với lý do: tìm người thay em trong ngày đó.
    Điều thứ 2, cách làm việc của chị rất chợ búa. Thường xuyên la hét với cả đối tác và nhân viên, thậm chí với bác chồng Mike nếu ko vừa ý, bằng những lời lẽ rất vô văn hóa mà tôi ko tin một người có học và nổi tiếng như chị có thể phát ra. Chị thậm chí sai nhân viên viết mail chửi giám đốc Rooftop chỉ vì đặt sai Menu tiệc và ko giảm giá cho chị. Xong xuôi chị lại bắt rút lại lời.
    Chị đi đâu cũng khoe là con bố Trọng mẹ Mai, vợ anh Mike giám đốc quỹ Ford. Nếu ai không nhận ra và ko chiếu cố cho chị thì chị sẽ ko nề hà gì mà làm ầm ĩ lên.
    Nói chung tôi ko hiểu sao chị và Red bridge có thể tồn tại đến giờ này. Việc dựa hơi gia đình tôi nghĩ cũng chỉ có giới hạn thôi.
    PS: Chị đã từng tuyên bố với những người xung quanh: “Cấm con Phan ý Ly vào hội thảo của tao, nhìn mặt con ấy phải đuổi ra ngay.” ”🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s