Đời..

Tiền nào của nấy

(Tổng hợp từ nhiều nguồn buôn)

Phòng khám phụ khoa ở…

…Bệnh viện 10 nghìn (phí khám bệnh mỗi lần):

Đích thị bệnh viện nhà nước, phòng chờ đông nghịt, phần lớn là những người dân từ các tỉnh, ngồi tràn ra cả hành lang, tay cầm nón, khăn.. phe phẩy. 5 phút người ta lại nghe thấy tiếng bác sỹ gọi vọng ra: “Nguyễn Thị H, Nguyễn Thị H!!!”
Một dáng người thấp bé lặng lẽ đứng dậy, bước vào.
Người ta nghe được rõ mồn một tiếng bác sỹ vọng ra từ trong phòng khám:

– Cởi quần ra, nhanh!
..
– ỐI GIỜI ƠI KHÔNG RỬA BƯỚM À??? BẨN THẾ NÀY À??? LẦN SAU ĐẾN THÌ RỬA BƯỚM TRƯỚC ĐI NHÁ!!!!!!!!!!!!!!

3 phút sau,
“Mai Phương T, Mai Phương T!!!”

… “Bệnh viện” 100 nghìn:

Vốn dĩ là phòng khám với danh hiệu “dịch vụ cao”, được xây thêm đằng sau khuôn viên bệnh viện 10 nghìn. Ngay sát nhau nhưng màu sắc và cơ sở vật chất cũng cho thấy sự đầu tư ít nhiều. Các bác sỹ vẫn thế nhưng mềm mỏng, nhã nhặn và kiên nhẫn hơn. Dù gì, đối tượng đến khám cũng thuộc lớp khá giả hơn bệnh viện 10 nghìn.
Bệnh nhân được xướng tên, bước vào phòng khám. Một cảm giác khoan khoái dễ chịu khi không phải nhận cái nhìn soi mói từ y tá. Sau khi được ra hiệu cởi quần, bệnh nhân yên tâm nằm chờ khám.

– Ơ??? SAO LẠI CẠO SẠCH THẾ NÀY?
– Dạ … tại em thích..
– Ơ, HAY NHỈ.. CHẢ LÀM SAO CŨNG CẠO ĐI THẾ NÀY Á???

Khám xong, bệnh nhân vội vã ra về, để đỡ phải giải thích vì sao lại.. cạo.

… Bệnh viện 5 trăm nghìn:

Toạ lạc ngay đường chính, nhìn sang trọng như khách sạn, bước vào phòng chờ thấy có ghế sofa êm ái, mùi thơm dễ chịu.. Bác sỹ, trang điểm nhẹ nhàng, tạo cảm giác thân thiện, an toàn. Bệnh nhân toàn là những người nhìn xanh sạch đẹp.

Bác sỹ thân ái mời bệnh nhân nằm. “Cởi quần ra giúp chị”.
Bệnh nhân sung sướng tụt quần rồi vắt tay ra sau gáy nằm chờ.
“Em dạng chân ra đi”
Bệnh nhân “Vâng ạ”.. rồi tự tin dang rộng hai chân, mắt lim dim..thì bỗng nghe giọng bác sỹ ..

” Alô, A lô, thằng Thành hả, ừ, sao mẹ gọi mãi cho mày không được? Nấu cơm đi nhé. Thịt lợn mẹ để trên ngăn đá, ừ ừ.., thế hả.. sao cơ? Nói lại xem nào? À.. ừ.. Tối nay mẹ về muộn nhé.. Ừ, hehehe thế à.. ”

May mà thịt lon ở đây không cần để ngăn đá…, ko cũng thiu lâu roài..

..Bệnh viện 1 triệu …

Cái gì cũng trắng tinh, thơm tho .., mới coóng. Phòng chờ không những có ghế sofa mà còn có cả máy pha cà phê, ấm trà.. cùng đường sữa.. để bệnh nhân tự phục vụ. Thậm chí còn có tạp chí thời trang thế giới để người chờ đỡ buồn. Lâu lâu lại còn có người mang đồ uống đảo quanh để mời từng người một. Bệnh nhân nhìn sáng loáng, ai cũng thơm phức mùi nước hoa.. Bác sỹ nhìn như người mẫu về hưu.

Vào phòng khám, bác sỹ mời nằm..
Bác sỹ: “Xin cô thứ lỗi, tôi xin phép được cởi quần của cô ạ”
rồi bác sỹ nhẹ nhàng nâng từng cẳng chân bệnh nhân đặt vào đúng vị trí cần đặt.
Bác sỹ: ‘Xin cô thứ lỗi, tôi xin phép được khám cô ạ…”
Chai gel được bác sỹ cẩn thận ủ ấm bằng máy ủ sữa dành cho trẻ em, sau đó mới cẩn thận thoa lên để bệnh nhân không giật mình vì lạnh..

One thought on “Tiền nào của nấy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s